Print Sermon

Mục đích của trang mạng nầy là để cung cấp những bài giảng viết miển phí và những bài giảng trên vi-đi-ô đến các mục sư và giáo sĩ trên toàn thế giới, đặc biệt là Thế Giới Thứ Ba, là những nơi có rất ít chủng viện thần học hay trường Kinh Thánh.

Những bài giảng và vi-đi-ô này được truyền đến khoảng 116,000 máy vi tính trên 221 quốc gia mỗi tháng tại www.sermonsfortheworld.com. Hàng trăm người khác xem nó trên YouTube, nhưng họ sớm rời Youtube và đến với trang mạng của chúng ta, bởi vì mỗi bài giảng hướng họ rời khỏi Youtube mà đến trang mạng của chúng ta. Youtube cung cấp người đến với trang mạng của chúng ta. Bài giảng được chuyển dịch qua 42 ngôn ngữ đến với hàng ngàn người mỗi tháng. Những bài giảng không có bản quyền, cho nên những mục sư có thể sử dụng chúng mà không cần có sự cho phép. Xin vui lòng nhấn vào đây để tìm xem bạn có thể trợ giúp chúng tôi hàng tháng hầu cho việc rao truyền Phúc Âm quý báu này được lan rộng đến toàn thế giới, bao gồm cả các quốc gia Hồi Giáo và Ấn Độ Giáo.

Khi nào bạn viết cho Tiến sĩ Hymers, xin vui lòng cho ông biết bạn đang cư ngụ tại quốc gia nào, bằng không thì ông không thể trả lời cho bạn được. Điện thư (e-mail) của Tiến sĩ Hymers là rlhymersjr@sbcglobal.net.




TẠI SAO CHÚNG TA LÀM NHỮNG GÌ CHÚNG TA LÀM –
TRONG VIỆC RAO TRUYỀN PHÚC ÂM

WHY WE DO WHAT WE DO – IN EVANGELISM
(Vietnamese)

Bài giảng được viết bởi Tiến sĩ C. L. Cagan
Và được giảng bởi Mục sư John Samuel Cagan
tại Hội Thánh Báp-tít Tabernacle ở Los Angeles
sáng Chúa Nhật ngày 28 tháng 10 năm 2018

A sermon written by Dr. C. L. Cagan
and preached by Rev. John Samuel Cagan
at the Baptist Tabernacle of Los Angeles
Lord’s Day Morning, October 28, 2018

“Hãy ra ngoài đường và dọc hàng rào, gặp ai thì ép mời vào, cho được đầy nhà ta” (Lu-ca 14:23).


Chúng ta làm việc rao truyền phúc âm là đem người ta vào trong hội thánh của chúng ta để nghe về Phúc Âm. Trong những hội thánh khác những người tín hữu thì cầu nguyện “bài cầu nguyện của tội nhân” với người ta trên đường phố và mời họ đến với hội thánh sau khi họ làm “quyết định.” nầy. Nhưng việc đầu tiên chúng ta làm là mời người ta đến nhà thờ. Rồi chúng tôi đem họ vào trong hội thánh. Khi họ đến, họ làm bạn với những người trong hội thánh. Họ được nghe giảng Phúc Âm. Một số người ở lại và tin nhận Chúa Jê-sus Christ. Họ trở thành những Cơ Đốc Nhân diệu kỳ. Đây là một phương cách mới đến từ Mục sư của chúng ta là Tiến sĩ Hymers. Ông đã nghĩ ra nó vì ông đã nhận thức những sách lược khác để đem người hư mất vào trong hội thánh đều thất bại.

Phương pháp của Tiến sĩ Hymers là gì? Chúng ta làm gì trong việc rao truyền phúc âm? Vào buổi tối thứ Tư, tối thứ Năm và những thì giờ khác chúng ta đi từng đôi đến những trường đại học, những trung tâm siêu thị mua sắm, và những nơi công cộng khác trong khu vực Los Angeles. Nhiều người trong chúng ta cũng làm việc nầy trong cách riêng tư. Tại những chổ nầy, chúng ta đi đến với người ta và nói chuyện với họ. Chúng ta không có phải cố gắng để thúc ép họ tin nhận Chúa Jê-sus Christ liền lúc đó. Chúng ta cũng không hướng dẩn họ với bài “cầu nguyện của tội nhân.” Thay vào đó, chúng ta cho họ biết hội thánh của chúng ta ra sao. Tại trong Hội thánh sẽ có nhiều bạn trẻ nam nữ mà họ có thể làm bạn. Họ sẽ nghe được sứ điệp. Họ sẽ có buổi ăn trưa (nếu họ đến vào buổi sáng) hoặc buổi ăn tối (trong buổi chiều). Họ sẽ được xem phim. Họ sẽ được ở trong buổi tiệc – chúng ta mừng sinh nhật cho mỗi người trong hội thánh chúng ta. Họ sẽ có được thì giờ quí báu. Nhiều người trong họ đều muốn đến tham dự.

Rồi chúng ta xin tên và số điện thoại của họ. Sau đó, chúng ta đưa tên và số điện thoại của những người nầy cho những chấp sự và những Cơ Đốc Nhân giàu kinh nghiệm chăm sóc. Những người nầy gọi cho họ, nói cho họ biết về hội thánh của chúng ta, và mời họ đến, và sắp đặt một tín hữu trong hội thánh sẽ rước họ đến vào ngày Chúa Nhật. Vào ngày Chúa Nhật, chúng ta rước họ, đem họ đến nhà thờ, và đưa về nhà. Nhiều người đến nhà thờ ngay tuần đầu tiên sau khi nhận được lời mời qua điện thoại. Những người khác bận rộn trong ngày đó và sau đó họ đến. Khi họ đến nhà thờ, họ được nghe giảng về Phúc Âm và có thời gian tốt để được làm quen với bạn bè trong bửa ăn và buổi tiệc sau đó – và phần nhiều họ đều trở lại.

Phương cách nầy hữu hiệu! Trong năm tuần qua, hơn một trăm người đã đến với hội thánh chúng ta lần đầu tiên, lần thứ hai hoặc thứ ba. Và một số người họ đã ở lại với hội thánh và tin nhận Chúa Jê-sus Christ. Phương cách nầy thật sự đã mang người ta vào trong hội thánh chúng ta. Nó hữu hiệu!

Tiến sĩ Hymers đã sáng lập nên phương cách để chúng ta rao truyền phúc âm theo những gì Chúa Jê-sus Christ đã nói trong Lu-ca 14:23, “Hãy ra ngoài đường và dọc hàng rào, gặp ai thì ép mời vào.” Trước tiên, chúng ta đem người hư mất đến nhà thờ. Nơi đó họ được nghe Phúc Âm và tin nhận Chúa Jê-sus Christ. Những hội thánh Hoa Kỳ ngày nay làm ngược lại điều đó. Họ hướng dẫn người ta đến một “quyết định” nhanh chóng trên đường. Nhưng hầu như không có người nào bước đến nhà thờ. Phương pháp của họ sản sinh ra những quyết định, không phải là sự biến đổi. Hôm nay tôi muốn giải thích là tại sao chúng ta rao truyền phúc âm khác với những gì họ làm.

Tại sao chúng ta đi ra để lấy những tên và mời họ đến nhà thờ, mà không cố gắng để họ được cứu rỗi khi chúng ta nói chuyện với họ?

Thứ nhất, vì phương cách của chúng ta là theo Kinh Thánh. Nó qua suốt phần Tân Ước. Anh-rê là một trong mười hai Môn Đồ. Kinh Thánh chép,

“Trong hai người đã nghe điều Giăng [Giăng Báp Tít] nói và đi theo Đức Chúa Jêsus đó, một là Anh-rê, em của Si-môn Phi-e-rơ. Trước hết người gặp anh mình là Si-môn, thì nói rằng: Chúng ta đã gặp Đấng Mê-si (nghĩa là Đấng Christ). Người bèn dẫn Si-môn đến cùng Đức Chúa Jêsus” (Giăng 1:40-42).

Anh-rê hầu như không hiểu biết điều gì. Nhưng ông biết rằng Chúa Jê-sus là Đấng Mê-si. Anh-rê không đi vòng quanh cầu nguyện bài cầu nguyện của tội nhân với người ta. Nhưng ông đem em của ông là Si-môn Phi-e-rơ đến với Chúa Jê-sus. Chính Phi-e-rơ đã trở thành Môn Đồ. Sau đó Phi-e-rơ được biến đổi và giảng trong ngày Lễ Ngũ Tuần có ba ngàn người trở lại tin nhận Chúa Jê-sus Christ. Và điều đó bắt đầu khi ông theo anh của ông để đến gặp Chúa Jê-sus.

Cũng một thể ấy, Môn đồ Phi-líp đến nói với Na-tha-na-ên. Ông nói với Na-tha-na-ên, “Hãy đến và xem” (Giăng 1:46). Phi-líp không biết nhiều. Nhưng ông đã đem Na-tha-na-ên đến xem Chúa Jê-sus, và mọi việc đã được thay đổi.

Một ngày kia Chúa Jê-sus trãi qua địa phận Sa-ma-ri và đã đưa một người đàn bà đến với sự cứu rỗi. Bà ấy không biết gì về Kinh Thánh. Bà ấy không phải là người Do Thái. Nhưng bà ta đã tin nhận Chúa Jê-sus. Bà không đi vào trong làng của bà để hướng dẫn người ta đọc bài cầu nguyện của tội nhân. Nhưng bà đã mời họ đến và xem Chúa Jê-sus. Kinh Thánh chép,

“Người đàn bà [Sa-ma-ri] bèn bỏ cái vò của mình lại và vào thành, nói với người tại đó rằng: Hãy đến xem một người đã bảo tôi mọi điều tôi đã làm; ấy chẳng phải là Đấng Christ sao?” (Giăng 4:28, 29).

Mọi người có thể làm điều đó – ngay cả khi bạn chưa được cứu. Bạn không cần phải đến lớp học để học thần học Kinh Thánh. Bạn không cần phải ráng sức để trả lời những câu hỏi của người ta. Bạn không cần phải cố gắng để cho họ được cứu rỗi trên đường phố. Bạn chỉ việc mời họ đến nhà thờ, làm bạn với họ và có thời gian tốt. Mọi người có thể làm điều đó – và chúng ta làm điều đó.

Thứ hai, vì phương cách của chúng ta hữu hiệu. Nhiều hội thánh không rao truyền phúc âm chút nào. Nếu họ làm, họ chỉ nói cho người nào gặp ngoài đường hay trước cửa nhà họ. Họ nhanh chóng đưa ra cho người hư mất “chương trình của sự cứu rổi” và yêu cầu họ đọc bài “cầu nguyện của tội nhân” ngay tại đó. Đây là “chủ nghĩa quyết định.” Người mà làm sự “quyết định” được tính như là người được biến đổi. Họ tính người đó đã “được cứu rỗi” rồi. Sau đó, hội thánh “thăm hỏi tiếp theo” với những người nầy – nhưng hầu hết họ không có đến nhà thờ. Cha tôi, là Tiến sĩ Cagan đã từng thăm viếng hội thánh Báp-tít cơ bản, nơi mà họ cầu nguyện cùng hơn 900 người trong một tuần – nhưng hội thánh chỉ dừng lại con số là 125 người. 900 người đã làm sự quyết định, nhưng họ không bao giờ đến nhà thờ. Họ cầu bài cầu nguyện, nhưng họ không đến với Đấng Christ.

Tại sao chúng ta không làm như những hội thánh khác làm? Nó không hửu hiệu. Thuộc viên của hội thánh hướng dẫn hàng trăm người để cầu nguyện bài cầu nguyện của tội nhân. Nhưng hầu hết không một người nào đến nhà thờ. Họ không có trở thành Cơ-đốc Nhân. Họ làm sự “quyết định” nhưng họ không có biến đổi.

Tại sao chúng ta không biến tội nhân thành Cơ-đốc Nhân liền tại chổ khi chúng ta nói chuyện với họ? Bởi vì họ không trở nên Cơ-đốc Nhân! Thay vào đó, chúng ta đi ra và mời gọi người ta đến với hội thánh chúng ta. Chúng ta hỏi tên và số điện thoại của họ. Chấp sự và những người lãnh đạo của chúng ta gọi điện thoại cho họ và sắp xếp xe chở họ đến nhà thờ vào Chúa Nhật. Chúng ta rước họ trong xe riêng của chúng ta và đem họ đến nhà thờ. Chúng ta làm bạn với họ. Chúng ta lúc nào cũng có ăn trưa sau buổi thờ phượng sáng Chúa Nhật, và ăn tối sau buổi thờ phượng chiều Chúa Nhật. Chúng ta làm cho họ thấy vui vẻ trong hội thánh. Rồi chấp sự và người làm của chúng ta gọi điện thoại cho họ và mời họ trở lại.

Tại sao chúng ta làm điều chúng ta làm? Bởi vì nó hửu hiệu. Phương cách của chúng ta đem người đến nhà thờ, và vào hội thánh. Tại hội thánh họ nghe giảng về Phúc Âm. Một số người tin nhận Chúa Jê-sus Christ ngay, nhưng phần đông cần để nghe Phúc Âm được giảng vài tuần hoặc vài tháng trước khi họ được biến đổi. Rồi họ sống đời sống Cơ-đốc Nhân trong hội thánh suốt cuộc đời của họ. Phương cách kia là trò giả mạo mà không thắng được người nào cả!

Vài tháng trước đây tôi đi đến Châu Phi (Africa) cùng với ba của tôi là Tiến sĩ Cagan và Noah Song. Chúng tôi giảng trong những hội thánh tại Uganda, Kenya, và Rwanda. Tại Kenya chúng tôi giảng tại hội nghị cho những mục sư. Xế trưa buổi họp chấm dứt. Tiến sĩ Cagan nói với những mục sư, “Thôi hãy đi ra và lấy tên.” Chúng tôi đi qua những con đường của Nairobi, Kenya cùng với các mục sư thông dịch qua tiếng Swahili. Chúng tôi nói chuyện với người ta và xin được số điện thoại của họ. Chúng tôi mời họ đến nhà thờ. Những mục sư gọi điện thoại cho họ và sắp xếp cho họ đến. Qua ngày sau họ có năm người viếng thăm! Sau khi chúng tôi bay tới Rwanda, những mục sư lập lại cách đó, và họ có thêm năm người khách ngày Chúa Nhật!

Những mục sư đó quá phấn khởi. Họ tìm thấy một phương cách hửu hiệu! Họ cho chúng tôi biết rằng họ đã phí công sức to lớn và tốn nhiều tiền bạc để có những buổi họp cho người ta làm sự quyết định, nhưng không một ai đến nhà thờ. Những mục sư đó nghĩ rằng chỉ có phương cách đó để truyền bá phúc âm mà thôi. Họ rất vui khi học được phương cách của chúng ta, cách mà thật sự đem người ta vào hội thánh.

Thứ ba, phương cách của chúng ta là tốt cho bạn, không chỉ riêng cho những ai được mời. Nó sẽ làm cho bạn trở nên Cơ-đốc Nhân mạnh mẽ hơn nếu như bạn truyền bá phúc âm thường xuyên. Và nó sẽ củng cố đức tin của bạn khi thấy người bạn mời đến nhà thờ, ở lại trong hội thánh, và tin nhận Chúa Jê-sus Christ. Thật là sự vui mừng lớn trong sự xem thấy họ được cứu rỗi. Tôi ước ao sự vui mừng đó cho bạn!

Tại sao chúng ta không phát ra truyền đạo đơn? Có số người làm điều đó. Có thể bạn không biết truyền đạo đơn là gì. Truyền đạo đơn là một tờ giấy, thường thường là được xếp lại, mà họ đưa ra số lượng lớn đến những ai chịu nhận nó. Truyền đạo đơn kể câu chuyện và đưa ra phương pháp cứu rỗi. Ở phần cuối thì kêu gọi người ta tin cậy Đấng Christ bằng cách đọc lời cầu nguyện hoặc điền tên vào truyền đạo đơn đó.

Nhiều hội thánh cho người của họ phát truyền đạo đơn. Họ cho rằng họ đang đem người đến với Chúa Jê-sus Christ. Nhưng truyền đạo đơn không có đem người đến với Chúa. Chúng không đem người ta vào hội thánh. Những người đó ở đâu? Truyền đạo đơn phí thì giờ và tiền bạc. Đó là lý do tại sao chúng ta không dùng chúng.

Làm sao chúng ta biết? Chúng ta đã thử rồi. Chúng ta phát ra cả triệu truyền đạo đơn. Người ta đọc nó. Nhưng không một ai đến nhà thờ! Họ không có được biến đổi khi họ đọc tờ giấy đó. Phương pháp đó không phái theo Kinh Thánh. Kinh Thánh không bao giờ kêu Cơ-đốc Nhân để phát ra truyền đạo đơn cả. Nhưng Kinh Thánh nói đi ra và ép mời tội nhân để đi vào – đến hội thánh địa phương! Và đó là điều mà chúng ta làm.

Tại sao chúng ta phải đi từng đôi? Bởi vì Chúa Jê-sus sai Môn-đồ của Ngài đi ra như vậy. Kinh Thánh chép rằng “Ngài [Đấng Christ] bèn kêu mười hai sứ-đồ, bắt đầu sai đi từng đôi” (Mác 6:7). Lần nữa, Kinh Thánh chép rằng “Chúa [chọn] bảy mươi môn đồ khác, sai từng đôi đi trước Ngài, đến các thành các chổ mà chính Ngài sẽ đi” (Lu-ca 10:1).

Tất nhiên, bạn có thể tự mình đi ra truyền bá phúc âm. Kinh Thánh không có cấm cản điều đó. Không có gì là sai cả. Nhưng đi ra từng đôi là theo Kinh Thánh, và nó có hiệu quả!

Đi ra từng đôi đem nhiều người đến nhà thờ. Tại Los Angeles và những thành phố lớn khác, người ta hay nghi ngờ. Họ không muốn nói chuyện với người mà họ không quen không biết. Những người trẻ thì nghi ngờ những người lớn tuổi hơn. Những thanh nữ thì nghi ngờ những người con trai. Có hai người đi cùng nhau sẽ làm bớt đi sự sợ hải của họ và thêm vào nhiều tên.

Đi ra từng đôi là tốt cho bạn. Bởi đi chung với người Cơ-đốc Nhân có kinh nghiệm hơn, bạn sẽ học làm sao để mời người ta đến nhà thờ và trở nên tự nhiên khi làm điều đó. Lúc đầu, bạn có thể cảm thấy sợ. Bạn không biết phải làm gì. Nhưng bằng cách đi chung với người khác bạn sẽ học biết cách phải làm sao. Sớm muộn gì bạn cũng tự đem vào vài tên!

Bạn sẽ có mối thông công Cơ-đốc Nhân tốt. Làm việc cho Chúa Jê-sus đem bạn đến gần những Cơ-đốc Nhân làm việc chung với bạn. “Mối thông công của việc làm” là sự giao hảo thật sự tuyệt vời.

Làm sao chúng ta biết phương pháp kia không kết quả? Chúng ta đã thử nó nhiều năm rồi! Chúng ta đi đến từng nhà và hướng dẫn họ qua cách tiến hành cứu rỗi bằng truyền đạo đơn của Billy Graham. Chúng ta cùng họ cầu nguyện theo bài cầu nguyện cho tội nhân trước cửa nhà của họ, hoặc trên đường phố. Chúng ta đã phát ra một triều truyền đạo đơn. Nhưng người ta không đến. Họ không có được biến đổi. Cách đó không có kết quả.

Nhưng phương pháp của chúng ta có hiệu quả! Chúng ta có nhà thờ ở giữa Los Angeles. Los Angeles là một thành phố vô thần và tội ác. Tất cả mọi loại tội lỗi đều xảy ra ở đây. Người ta đều bận rộn với công ăn việc làm và học hành và gia đình và bạn bè. Có rất nhiều sự sao lãng, với truyền hình và mạng lưới và iPhones và mọi thứ khác. Rất ít người đi nhà thờ. Rất ít người là Cơ-đốc Nhân thật sự. Chúng ta cố gắng hưởng dẫn họ trong lời cầu nguyện trên đường phố. Nhưng điều đó không xây dựng lên hội thánh. Nó không có thắng người về cho Chúa Jê-sus Christ.

Chúng ta học từ kinh nghiệm. Chúng ta đi ra và mời gọi người ta đến nhà thờ. Rồi chúng ta đem họ vào hội thánh nơi mà họ có thể tìm bạn và nghe Phúc Âm. Trong hội thánh chúng ta có người hư mất mỗi Chúa Nhật. Họ không đến từ những hội thánh khác. Họ cũng không đến từ gia đình Cơ-đốc Nhân. Họ đến từ thế gian cùng tất cả tội lỗi nó. Và một số người họ trở nên Cơ-đốc Nhân tốt. Đó là lý do mà hội thánh chúng ta đầy linh quyền và sống động. Phương pháp của chúng ta sinh sản Cơ-đốc Nhân thật, và chúng ta cảm tạ Đức Chúa Trời về điều đó! A-men.


KHI VIẾT THƯ CHO TIẾN SĨ HYMERS, XIN QUÝ VỊ VUI LÒNG CHO ÔNG TA BIẾT QUÝ VỊ ĐẾN TỪ ĐẤT NƯỚC NÀO, NẾU KHÔNG ÔNG TA KHÔNG THỂ TRẢ LỜI ĐIỆN THƯ QUÝ VỊ ĐƯỢC. Nếu quý vị đươc cảm động qua bài giảng này, xin gởi email đến Tiến sĩ Hymers và cho ông biết, nhưng luôn cho biết quý vị viết từ nơi nào. Địa chỉ điện thư của Tiến sĩ Hymers: rlhymersjr@sbcglobal.net (nhấn vào đây). Quý vị cũng có thể viết thư cho Tiến sĩ Hymers trong bất cứ ngôn ngữ nào, nhưng nếu có thể, xin viết bằng tiếng Anh. Nếu quý vị muốn viết thư tay cho ông, đây là địa chỉ của ông: P.O. Box 15308, Los Angeles, CA 90015. Quý vị cũng có thể liên lạc với ông qua điện thoại: (818) 352-0452.

(KẾT THÚC BÀI GIẢNG)
Bạn có thể đọc những bài giảng của Tiến sĩ Hymers hằng tuần trên trang mạng
 tại www.sermonsfortheworld.com. Bấm vào “Bài giảng bằng tiếng Việt.”

Những bài giảng viết tay nầy không có bản quyền. Bạn có thể dùng họ mà không cần có sự
cho phép của Tiến sĩ Hymers. Nhưng mà tất cả thông điệp qua video đã có bản quyền, và
chỉ được sử dụng khi nào có xin phép.

Đơn Ca Trước Bài Giảng bởi Ông Jack Ngann:
      “Đem Họ Vào ‘Bring Them In’” (bởi Alexcenah Thomas, thế kỷ thứ 19).